Lờimở-NgoàiviệctìmđọccácbàiviếtvàtinsinhhoạtHướngđạotrêncáctrangbáomạng,ngườiviếtcũngthườngnhậnđượcnhữngbàikhác qua email.Mộttrongcáctácgiảcủanhữngbàichuyển bằngđườngđiệnthưlàtrưởngPhạmThanhHiệp.ĐâylàmộttácgiảviếtnhiềuvềchuyệnHướngđạo.BàiviếtcủatrưởngMèolémthườngchongườiđọcbiếttinsinhhoạtvàquanđiểmcủatácgiả. Riêng với người viết bài này, mộtsốnhậnđịnhvàthôngtincủa tác giả Phạm Thanh Hiệp cònlànguồncảmhứngđể viếtbàicho trang “chuyệnHướngđạo”.
Mẹ Âu Cơ bảo vệ lãnh thổ! Y phục dựa theo y phục đồng bào miền núi và vương miện trên trống đồng. Quyền trượng có hoa sen làm đài nâng 2 nhành lúa trĩu hạt bao quanh bản đồ Việt nam – tượng trưng cho dân tộc Việt nam. Tranh vẽ theo lối fantasy.
Tâm thư một Hướng Ðạo già, không đồng phục, gởi các Anh Chị Trưởng và Trại sinh Trại Họp Bạn Thẳng Tiến(1)
Thể theo đề nghị của mấy anh bạn Việt Nam sống ở Hoa Kỳ, tôi được vinh hạnh, từ nơi xa xôi, ngỏ đôi lời cùng các anh chị Trưởng và các Hướng đạo sinh, từ nhiều nước, vui sướng tham dự một cuộc Họp mặt truyền thống. Người Việt Nam ở hải ngoại, sống theo lý tưởng Hướng đạo thế giới, nói lêm hai điều đáng mừng, liên kết các bạn trong cuộc Họp mặt hôm nay, chứng tỏ một giá trị tinh thần quý giá được bảo tồn, đó là sự tưởng nhớ đến nguồn gốc chung. Không nói đến giá trịtinh thần tươi đẹp của những người Việt gặp gỡ vui cười với những người Việt, và mặc nhiên không bỏ cơ hội để nói tiếng Việt và nhắc nhở với nhau lắm chuyện, xưa và nay, về quê hương, các bạn lại là thành viên của những đoàn thể có tên gọi khác nhau, nhưng trong đó, Hội hay Liên Hội, Nhóm hay Phong trào của địa phương, nhất định phải có chữ Scout, hay Hướng đạo (HĐ – Scouts abound) hay một tiếng đồng nghĩa, nhắc lại nguồn gốc và lý tưởng chung, cho phép một Hướng đạo sinh, một Scoutở bất luận phương nào cũng có thể, trên nguyên tắc, xem các bạn như là “anh em” đồng chí hướng. Nhưng chúng ta nên cẩn thận, tránh ngộ nhận, đừng lầ-m từ ngữ với thực tại mà từngữ muốn nói lên. Cái gì thật sự liên kết người để có những thực hiện chung, không thể chỉcần một từ ma thuật hay khẩu hiệu là được rồi. Cho phép tôi giải thích thêm.
Như các bạn cũng biết, một bộ đồng phục nói lên một người theo phong trào HĐ nhưng không đủ để làm nên một HĐ thật sự, cũng như tục ngữ đánh thức người mê muội nơi dấu chỉ, danh từ, phù hiệu, hình thức, hào dáng, bao bì. Cái áo dòng không làm nên thầy tu. Ta thử hỏi một cách nôm ma hay trắng trợn, khi ta lột đồng phục ra, ta không còn phải theo luật HÐ nữa chăng? Một nhà tu hành, không thể cởi áo dòng - vì trời quá nóng bức và nói “thôi, ta nghỉ tu vài bửa để đi tắm biển đã.” Không thể so sánh hay để ngang hàng sắc phục bậc tu hành với áo quần Hướng đạo sinh, dù cho hai hạng người đều có điểm chung, là đã tuyên xưng giao ước tu thân. Hướng đạo sinh có vẻ tự do hơn nhiều với đồng phục, cái vỏ bọc của mình. Chúng ta thường quên là thứ áo quần HĐ bất cứ ai cũng có thể mặc như vậy; xưa nay không thiếu gì người hay đoàn thể, chẳng phải Hướng đạo hay xi-cút gì cả, cũng từng dùng áo quần, mũ bốn u, khăn quàng cổ như Hướng đạo sinh vậy, mà chẳng luật pháp nào ngăn cấm, trừng trị, chẳng có bia miệng nào chê cười. Ðiều không phải dễ làm như với thứ đồng phục mà một nhà nước hay xã hội trật tự quy định cho một tư cách, một chức năng, chức vụ, hay địa vị nhất định, như đồng phục của cảnh sát, công an, quân nhân, quan tòa, thầy tu v.v... Cái gọi là đồng phục Hướng đạo từ nguyên thủy không hề có giá trị về tư cách như các đồng phục nói trên. Kiểu áo quầm HÐ dùng, không có giá trị gì đối với những người chung quanh mà chỉ do sự đòi hỏi của các sinh hoạt của người HĐ.
Hình ảnh một số thành viên Ban Chấp hành, Ban Bảo trợ, Ban Tài kiểm, Bộ Tổng Ủy viên, Ban Quản trị và Ban Huấn luyện Hội Hướng đạo Việt Nam, nhiệm kỳ 1973-1975.