Trại Bách Việt Jamboree diễn ra đánh dấu nhiều thành công, đầy ý nghĩa của phong trào giáo dục thanh thiếu niên trong 4 ngày hè vui tươi ở Đại Nam – Bình Dương. Ngày kề cuối, 2/3 các đơn vị đã ra về, chỉ còn một số ít ở lại. Đơn vị Cần Thơ có dịp giao lưu cùng 1 số tráng sinh trong buổi tối kết thúc tại đất trại diễn ra trong khung cảnh ấm áp tình anh em, học hỏi của các đơn vị, đèn đã lịm đi để nhường quyền sở hữu, mở cửa tinh thần cho các tráng sinh trãi rộng lòng tâm tư của kỳ trại thế kỹ này.
“Chúng em chứng tỏ được dịp giúp ích cho phong trào để nhận nhiệm vụ làm một viêc có ý nghĩa là hướng đạo sinh dẫn đường. Chúng em đón chào các hướng đạo sinh từ khắp bốn phương về tụ họp, việc có nhọc nhằn nhưng đều không mệt mõi. Chúng em lấy cột điện làm điểm tựa lưng, chậu kiểng làm ghế, bóng cây làm dù che ánh nắng hắt lên,...” tráng sinh giúp ích bộ phận tiếp tân tâm sự, “tráng đoàn em đến đất trại, mặc dù em còn mệt nhưng tinh thần đầy nhiệt huyết của chúng em rất mạnh mẽ như tất cả anh chị em các nơi khác về dự trại,...” một tráng sinh bộc bạch.Cuộc vui chưa trọn vẹn thì trời luôn đổ mưa ngâu, cơn mưa ngâu như ngấu nghiến, kéo dài làm buồn thêm cho mỗi tâm hồn đang có muôn ngàn lời muốn nói. Tôi đứng tì vào bàn nghe lời tâm tư mà lòng mình ấm lại. Tôi nhận thấy hai vị lão trưởng lão luyện của hai đơn vị giọng khàn khàn, mắt sâu xa đã thốt lên những gì đôi môi ngại nói. Quý trưởng là hai tâm hồn lớn gặp nhau, chia sẽ kinh nghiệm cầm đoàn cho nhau, có tầm am hiểu cho các tráng sinh mai sau và có tài gầy dựng lên bốn tráng đoàn. Một Trưởng kêu gọi góp thêm ý kiên. Tôi sắp sẵn một ý định trình bày trong ba phút:
Kính thưa quý Trưởng.! Em là tráng sinh giúp ích của bộ phận hành chánh tiểu trại Giúp ích. Em xin có một ý kiến về việc tráng sinh phục vụ, tất cả anh chi em tráng sinh đã thể hiện tinh thần phục vụ hết mình chia sẽ công việc cùng quý trưởng vì mục tiêu chung là thế hệ trẻ tương lai, mặc dù thời lượng trại có bị gián đoạn ở phút kế cận làm cho tinh thần giúp ích của tráng sinh đã chuẫn bị đi trại bấy lâu nay bị “hụt hẫng”, tức chúng ta đã đánh trận mà giờ chót chưa như ý muốn, mà nguyên nhân ai ai cũng biết. Nhưng thưa các anh chi em.! Mỗi thành viên đến trại là một nhân tố vô cùng quan trọng, giúp ích, gặp gỡ, giao lưu,... và đó cũng là lúc tinh thần chúng ta đang giữ vững.
Tôi xin nhớ lại một truyện nhỏ: một vị vua di hành thị sát dân chúng, sau khi về kinh, ông hạ lệnh phải dùng lông cừu rãi hết đường ông đã đi, giúp muôn dân trách đau chân. Một vị quan bẩm tấu: thưa! Việc chăm sóc dân của bệ hạ làm Thần cảm động nhưng bệ hạ chỉ cần dùng lông cừu bọc đôi chân mình lại là sẽ không sợ bị đau khi đi trên đường. Tôi nghĩ rằng muốn thế giới tốt hơn đừng vội thay đổi cả thế giới, hãy thay đổi chính bản thân mình trước.
Ý kiến chưa phân trần thì màn đêm buông lơi theo...tình anh em...tráng đoàn thân mến.! nếu tôi có dịp hỏi các anh chị em là có yêu đời hay không? thì chắc hẵn các bạn sẽ vang lên tiếng nói từ đáy lòng mình là “có”. Vậy thì các tráng sinh đừng phí thời gian để được giúp ích vì đời sống chúng ta làm bằng thời gian đó, thưa các anh chi.
Ngựa Nhanh Nhẹn





























