Bạn đang ở: Trang chủ Điểm báo Điểm báo

Điểm báo

Một ngày lịch sự

CAO HUY THUẤN

Hồi nhỏ, tôi đón tết với ba cái tinh khôi. Tinh khôi thứ nhất là bộ áo quan mới mẹ đã may sẵn từ mấy tháng trước nhưng  phải đợi đến sáng mồng Một Tết mới cho mặc. Tinh khôi thứ hai là tóc trên đầu. Ngày Ba mươi tết, anh em chúng tôi phải đi cắt tóc để có cái đầu mới tinh. Tinh khôi thứ ba. . . xin các bạn trẻ ngày nay thông cảm cho hoàn cảnh sống ngày xưa mà đừng cười: cúng ngày Ba mươi tết - mà phải là buổi chiều - chúng tôi thay phiên nhau tắm để trả cái dơ bẩn về cho năm cũ. Đừng tưởng tắm rửa là chuyện cỏn con. Ở Huế, chúng tôi có cả con sông Hương để thơm da thịt, nhưng đó là chuyên thần tiên của mùa hè. Mùa đông, trời lạnh thấu xương, thật tình tôi không nhớ đã tắm bao nhiêu lần từ tiều hàn đến đại hàn, không chừng chẳng có lần nào trong suốt mùa đông. Bởi vậy, chiều Ba mươi Tết, cái ấm nước sôi được tận dụng hết khả năng lao động của nó để các xà bông được trùng phùng với da thịt của mọi thành phần trong gia đình.

Giờ đây, nhớ lại ba cái tinh khôi ấy, tôi bỗng nhận ra vô tình tôi đã học được từ những ngày tết nghèo hèn ngày xưa một giá trị mà bất cứ nền văn minh nào cũng đặt vào hàng đầu của giáo dục: phép lịch sự. Lich sư với người bắt đầu bằng lịch sự với mình, và lịch sư với mình bắt đầu bằng lịch sự với thân thể, với bề ngoài, áo quần, cử chỉ, nói năng, đi đứng. Ngay xưa, chị bán chè rong ở Huế cũng mặc áo dài: chị lịch sự với chị để lịch sự với khách. Đã đành, "chiếc áo không làm nên ông thầy tu”, nhưng ông thầy tu nào cũng biết: người ta vái mình là vái chiếc áo. Làm sao không lịch sự với cái áo đươc? Suy đoán bên trong một  người mới gặp bắt đầu bằng suy đoán bên ngoài. Cho nên "đói cho sạch rách cho thơm” là phương châm để người trọng mình, mình trọng người, và mình trọng mình. Trong một chuyện mà tôi đọc lúc nhỏ, tôi trót cười thầm một nhân vật người anh lạc trên hoang đảo, cô đơn giữa cây và thú, vậy mà ngày ngày vẫn ăn bận tề chỉnh như sắp tiếp ai. Ông lịch sự với ai? Với  tính người trong ông, nghĩa là với cả nhân loại. Có lẽ không ai lịch sư với thân thể của mình bằng người chết khi khâm liệm. Con người muốn lịch su một lần cuối cùng với mình để lịch sự với khách viếng thăm, lịch sự với cõi đời mà mình từ giã, lịch sự với cả thế giới nào đó đang đón mình đến chơi.

Lượt xem: 42 Đọc thêm...

   

Mạn đàm về chữ: "nhẫn"

PHAN CHÁNH DƯỠNG

Xưa nay người ta thường nhận xét về một con người rằng ông rất “nhân từ”, thế hiện sự tôn vinh,mến mộ, rằng người đó một người sống lương thiện,thương người,cảm nhận về nỗi đau của người khác.”Nhân” là phạm trù đạo đức của Nho gia và “từ” là tinh thần yêu  thương mọi sinh linh của nhà Phật.

Lượt xem: 50 Đọc thêm...

   

Trải nghiệm "tứ đại đèo" vùng Tây Bắc

Nếu đã đặt chân đến vùng đất Tây Bắc, dân "phượt" luôn khát khao chinh phục "tứ đại đèo" gồm: Đèo Pha Đin, đèo Ô Quý Hồ, đèo Khau Phạ và đèo Mã Pí Lèng với những khúc cua "tay áo", vẻ đẹp trùng điệp của núi rừng, xen lẫn nét thơ mộng của những bản làng mang đậm sắc màu văn hóa vùng cao.

Những cung đèo tít tắp

Cung đường đèo đầu tiên trong "tứ đại đèo" mà chúng tôi vượt qua là đèo Pha Đin. Đèo Pha Đin không chỉ nổi tiếng bởi sự hiểm trở, mà còn mang dấu ấn của giai đoạn lịch sử oai hùng trong kháng chiến chống Pháp. Chữ Pha Đin trong tiếng Thái có nghĩa là Trời và Đất. Tên con đèo hàm nghĩa đây là nơi đất trời gặp gỡ. Đèo dài khoảng 32 km, nối từ huyện Thuận Châu (Sơn La) tới huyện Tuần Giáo (Điện Biên).

Lên đến điểm cao nhất của đèo Pha Đin (1.648 m), òa ra trước mắt du khách là màu xanh ngút ngàn của thung lũng Mường Quài tương phản với nền trời lúc nào cũng được bao phủ bởi lớp sương mù huyền ảo. Du khách sẽ cảm nhận được sự hùng vĩ với một bên là vách núi cao, một bên là vực sâu và độ dốc trung bình khoảng 15 độ. Đỉnh đèo chính là nơi phân cách 2 tỉnh Điện Biên và Sơn La, ở đó có một chợ của người dân họp vào buổi sáng mỗi ngày, bán rất nhiều sản vật độc đáo của địa phương.

Lượt xem: 9 Đọc thêm...

   

Mạn đàm về chữ NHÂN

Tác giả: Phan Chánh Dưỡng

Ngày xuân, có đôi điều mạn đàm về ý nghĩa chữ “nhân”, qua đó người viết hy vọng đưa ra được một nội dung rèn luyện đạo đức cá nhân cho mỗi người mà trong xã hội ngày nay dường như nhiều người đã quên lãng.

Xưa nay người ta thường nhận xét về một con người rằng ông ấy rất "nhân từ", thể hiện sự tôn kính, mến mộ, rằng đó là một người sống lương thiện, thương người, cảm thông với nỗi khổ đau của người khác. "Nhân" là phạm trù đạo đức của Nho gia và "từ" là tinh thần yêu thương mọi sinh linh của nhà Phật.

Chữ "nhân" của Nho gia theo nghĩa hẹp và cụ thể được Khổng Tử diễn giải cho các học trò của mình được sách vở ghi lại như sau:

Nhân là kìm chế mình để trở về với lễ (khi trả lời Nhan Hồi).

Nhân là điều gì mình không muốn thì đừng áp đặt cho người khác, "Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân" (khi trả lời Trọng Cung).

Nhân là yêu người (Khi trả lời Phàn Trì).

Khổng Tử nói "có thể làm được năm điều dưới đây với thiên hạ là có nhân" đó là: Cung kính, khoan dung, giữ chữ tín, chăm chỉ siêng năng, ra ơn cho mọi người. Ngoài ra, ông nói: Người có nhân, muốn thành đạt thì cũng giúp cho người thành đạt.

Lượt xem: 8 Đọc thêm...

   

Nỗi buồn trước phút giao thừa

PHAN VÕ HOÀNG NAM

Còn vài tiếng nữa là đã đến giao thừa, kết thúc năm Tân Mão đầy những biến cố xã hội. Những tờ lịch trên tường tự nó không rơi xuống, nhưng thời gian thì vẫn cần mẫn, đều đặn vận hành cái guồng quay của vũ trụ. Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, chưa kịp làm xong điều gì thì đã hết năm. Cuộc sống hiện tại luôn buộc chúng ta phải tất bật, phải bươn về phía trước để mà sinh tồn. Nếu không có phút giây chuyển giao giữa năm cũ và năm mới thì chúng ta cũng không có dịp ngồi nhìn lại những vui buồn, được mất trong một năm qua. Có thể nói năm Tân Mão – 2012 – là một năm đầy thử thách với đạo đức xã hội của người Việt. Nhìn lại những gì diễn ra trong đời sống có lẽ chúng ta khó tránh khỏi nổi buồn. Chưa bao giờ xã hội Việt nam phải đối mặt với nhưng vấn nạn về đạo đức hết sức nghiêm trọng như hiện nay. Cái ác, cái xấu xuất hiện ở khắp mọi nơi, trong mọi ngóc ngách của đời sống. Và thật sự nó đã làm những người còn có chút cái tâm thiện không khỏi buồn dai dứt.

Lượt xem: 18 Đọc thêm...

   

Gửi Ngô Bảo Châu

Trong bài:  Giáo sư Ngô Bảo Châu:Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương lai” , trả lời câu hỏi: “Giáo sư suy nghĩ thế nào về trách nhiệm phản biện xã hội của giới trí thức cũng như vai trò của giới trí thức trong xã hội?”, Ngô Bảo Châu nói: “Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm “trí thức”. Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm “trí thức”? Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo quan niệm của tôi, giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.” Mặc dầu anh có nói thêm:”Mặt khác, cần trân trọng những người trí thức, hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng.”, mạng FB vẫn sôi sùng sục.

Lượt xem: 10 Đọc thêm...

   

Đố vui ngày Tết: Bước vào năm mới 2012, trên thế giới này nhân dân nước nào có niềm mơ ước hiện thực nhất?

Nguyễn Trung

Khoảng thời gian của năm mới đến gần, thường là lúc để nghĩ về những mơ ước sắp tới. Khát khao những mong ước cho đất nước mình, tôi nảy ra ý nghĩ tìm hiểu xem trên thế giới này bước vào năm 2012, nhân dân nước nào có niềm mơ ước hiện thực nhất? Tôi muốn biến điều này thành câu đố Tết, mong được nhiều người tham gia.

Câu trả lời của tôi là: - Có thể là nhân dân Myanma!

Lý lẽ của tôi thật đơn giản: Những thay đổi ở Myanma trong những tháng vừa qua khiến cả thế giới ngạc nhiên đến sững sờ, nhân loại tiến bộ trên toàn thế giới không thể không chia vui với nhân dân Myanma.

Ngay sau khi nhậm chức tháng 3-2011, tổng thống Thein Sein có những quyết định làm nhiều người ngỡ ngàng.

Nổi bật nhất là quyết định đưa các tướng lĩnh cứng rắn của phái quân phiệt – đứng đầu là tướng Than Swe – về nghỉ hưu, ngày 30-03-2011 giải thể cơ quan đầu não của lực lượng quân phiệt, đó là “Hội đồng hòa bình Nhà nước và Phát triển” – SPDC (tiền thân của nó là  Hội đồng phục hồi luật pháp nhà nước và trật tự SLORC), thành lập Ủy ban nhân quyền với trách nhiệm thực sự, ban hành Luật biểu tình, thả trên 300 tù chính trị và hứa sẽ còn xem xét thả tiếp, nới lỏng kiểm duyệt báo chí, để cho đảng Liên minh dân tộc vì dân chủ (NDL) và bà Aung San Suu Kyi tham gia tranh cử trong cuộc bầu cử bổ sung đột xuất sắp tới cho 48 ghế còn để khuyết trong Quốc hội, hủy bỏ hợp đồng đã ký với Trung Quốc xây đập thủy điện Myitsone trị giá 3,6 tỷ USD vì lý do công trình này sẽ gây những hậu quả tàn phá môi trường không thể khắc phục được; thực hiện nhiều hoạt động ngoại giao quan trọng khác chưa từng có, nổi bật là cải thiện quan hệ với Mỹ…

Lượt xem: 8 Đọc thêm...

   

Trại Cờ Lau 711

Trại Bách Việt 2010

Jamboree SINGAPORE 2010

JAMBOREE APR 26

Kỷ yếu JAMBOREE APR 26

Trực tuyến

Hiện có 259 khách Trực tuyến

Giúp Ích các năm trước

Việt Nam tự điển

vietnamtudien